17 NĂM GIEO HẠT YÊU THƯƠNG TRÊN BỤC GIẢNG
Năm 2008 – đó là năm đầu tiên tôi chính thức được gọi bằng hai tiếng thân thương “Cô giáo”. Khi ấy, tôi chỉ là một cô giáo trẻ đầy nhiệt huyết, mang trong mình ước mơ được dạy tiếng Anh cho trẻ nhỏ. Cảm xúc khi bước vào lớp đầu tiên đến giờ vẫn còn nguyên vẹn – vừa hồi hộp, vừa hạnh phúc, xen lẫn chút lo âu. Những ánh mắt ngây thơ, những nụ cười trong veo của các em học sinh như một món quà khiến tôi tin rằng mình đã chọn đúng con đường.
Những ngày đầu dạy tiếng Anh cho học sinh tiểu học, tôi học được rất nhiều điều. Dạy trẻ nhỏ không chỉ cần kiến thức mà còn cần cả tình yêu thương, sự kiên nhẫn và khả năng sáng tạo không ngừng. Có những tiết học mà tôi vừa dạy vừa phải làm “ca sĩ”, “diễn viên” để khiến các em thích thú. Tôi nhớ lần đầu hát bài “Hello song”, cả lớp hát sai tông nhưng lại cười vang cả phòng. Tiết học hôm ấy, tuy ồn ào, nhưng tôi hiểu rằng: niềm vui chính là cầu nối giúp các em đến gần hơn với ngôn ngữ mới.
Dạy học trò tiểu học là vậy – lúc vui thì như được tiếp thêm năng lượng, lúc buồn thì chỉ biết tự an ủi mình. Có những ngày tôi mệt mỏi vì lớp ồn, vì các em mãi không nhớ từ, vì tiết học chưa như ý. Nhưng rồi, chỉ cần một lời “Sorry teacher” ngọng nghịu hay một tờ giấy nhỏ ghi “I love you, teacher!”, mọi nỗi buồn đều tan biến.
Tôi còn nhớ một cậu học sinh năm ấy, hiền lành và ít nói, học tiếng Anh rất chậm. Tôi kiên trì kèm em từng chút, từng câu. Đến ngày cuối năm, em đứng dậy tự tin nói “Good morning everyone!” bằng giọng rõ ràng, mạnh mẽ. Cả lớp vỗ tay, còn tôi thì rưng rưng nước mắt. Những khoảnh khắc giản dị như thế khiến tôi hiểu rằng: phần thưởng lớn nhất của người thầy không phải là điểm số hay danh hiệu, mà là sự tiến bộ của học trò – dù chỉ là một bước nhỏ.
Từ năm 2008 đến nay, biết bao thế hệ học sinh đã đi qua lớp học của tôi. Có em giờ đã là sinh viên, có em đã đi làm, có em vẫn nhắn “Cô ơi, con nhớ cô”. Mỗi tin nhắn, mỗi lời hỏi thăm đều khiến trái tim tôi ấm áp lạ thường. Dẫu thời gian trôi đi, tôi vẫn cảm nhận rõ ràng rằng tình yêu nghề trong mình chưa bao giờ phai nhạt.
Công nghệ, chương trình học, phương pháp giảng dạy thay đổi từng ngày, nhưng điều không bao giờ đổi thay chính là tình yêu thương dành cho học trò. Tôi vẫn cố gắng mỗi ngày để mang đến cho các em những tiết học vui tươi, sinh động. Mỗi ánh mắt chăm chú, mỗi nụ cười của học trò là nguồn động lực để tôi tiếp tục bước đi trên con đường đã chọn.
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành đến tất cả những người đồng nghiệp thân yêu – những người đang miệt mài gieo con chữ, thắp sáng ước mơ cho bao thế hệ học trò. Cảm ơn các em học sinh – những bông hoa nhỏ đã khiến cuộc đời người giáo viên thêm rực rỡ. Và cảm ơn nghề – đã cho tôi được sống một cuộc đời ý nghĩa, đầy yêu thương.
Dẫu mai này mái tóc có bạc đi, giọng nói có khàn sau những tiết dạy dài, thì tôi vẫn sẽ mãi tự hào khi được gọi là “Cô giáo dạy tiếng Anh tiểu học” – người gieo những hạt giống yêu thương và tri thức cho tương lai.
TM 11/2025